Hiển thị các bài đăng có nhãn Karin_Boye. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Karin_Boye. Hiển thị tất cả bài đăng

Giờ khắc đó

23.3.08

Không có bầu trời đêm hè đẹp sững sờ
vươn cao vút tới vô cùng,
không hồ nước, nơi sương mù dần tỏa rạng,
phản chiếu sự tĩnh lặng
giờ này-

Khi tận cùng của nỗi cô đơn bị lu mờ
những đôi mắt hóa thành trong suốt
những giọng nói giản đơn như làn gió
chẳng còn gì để giấu che.

Làm sao em còn sợ hãi?
Em sẽ chẳng bao giờ mất anh

THAT HOUR

No breathless summer night sky
reaches so far into eternity,
no lake, when the mists lighten,
mirrors such stillness
as that hour -

when loneliness's limits are effaced
and the eyes become transparent
and the voices become simple as winds
and there is nothing more to hide.
How can I now be afraid?
I shall never lose you.

Karin Boye nhà thơ nữ Thụy Điển.

Phải, tất nhiên đau

Phải, tất nhiên là đau khi những nụ hoa cựa mình hé nở
Chẳng phải vì thế nên mùa xuân ngập ngừng?
Nếu không sao những ước mong tha thiết của chúng ta
lại chịu trói mình trong xanh xao, ướt lạnh?
Những nụ hoa được che phủ suốt cả mùa đông,
có gì mới đâu khi giờ đây chúng bứt mình, vỡ rách?
Phải, tất nhiên là đau khi những nụ hoa xé nát
đau cho những gì đang lớn lên
và cả cho những thứ chắn che.
Phải, tất nhiên những giọt nước rơi rất mệt
run rẩy sợ hãi, treo mình trĩu nặng,
bám riết vào cành, phồng to và trượt-
sức nặng kéo chúng xuống, dù chúng vẫn cố bám vào.
Thật mệt trong cảm giác bất an, sợ hãi, chia cắt,
mệt khi cảm thấy dưới kia đang vẫy gọi chờ mong
nhưng bản thân vẫn bám chặt, run rẩy-
Thật mệt khi muốn ở lại
và muốn ngã rơi.

Và thế, khi mọi thứ đều tồi tệ và không gì có thể giúp
những nụ hoa bứt ra trong nỗi sướng vui,
và thế, khi không có nỗi sợ nào có thể níu kéo,
giọt nước tung mình khỏi cành cây, sáng lấp lánh,
quên đi rằng chúng từng vô cùng sợ hãi
quên đi nỗi e sợ trước chuyến đi xa-
và cảm thấy sự an toàn trong khoảnh khắc
nghỉ ngơi trong niềm tin

từng tạo ra thế giới

YES, OF COURSE IT HURTS
Yes, of course it hurts when buds are breaking.
Why else would the springtime falter?
Why would all our ardent longing
bind itself in frozen, bitter pallor?
After all, the bud was covered all the winter.
What new thing is it that bursts and wears?

Yes, of course it hurts when buds are breaking,
hurts for that which grows
and that which bars.
Yes, it is hard when drops are falling.
Trembling with fear, and heavy hanging,
cleaving to the twig, and swelling, sliding -
weight draws them down, though they go on clinging.
Hard to be uncertain, afraid and divided,
hard to feel the depths attract and call,
yet sit fast and merely tremble -
hard to want to stay
and want to fall.
Then, when things are worst and nothing helps 
the tree's buds break as in rejoicing,
then, when no fear holds back any longer,
down in glitter go the twig's drops plunging,
forget that they were frightened by the new,
forget their fear before the flight unfurled -
feel for a second their greatest safety,
rest in that trust
that creates the world.


Làm sao anh có thể nói

14.3.08

Làm sao anh có thể nói rằng giọng em tuyệt vời
Anh chỉ biết
Giọng nói em xuyên qua anh
Khiến anh rùng mình như chiếc lá
Xé nát anh
Thành từng mẩu vụn

Anh biết gì về làn da em, đôi chân em.
Anh run rẩy bởi chúng của em
Và làm sao anh có thể ngủ yên
Chừng nào chúng chưa thuộc về anh


How Can I Tell ...

How can I tell if your voice is beautiful.
I only know, that it penetrates me
and makes me shake like a leaf
and tears me to shreds and splits me.

What do I know about your skin and limbs.
It makes me tremble that they are yours,
so for me there is no sleep or rest,
till they are mine.

Karin Boye

 
Vũ Hoàng Linh - by Templates para novo blogger